[89] Ngồi cùng bàn với em

Ai dô thật xin lỗi vì quá lâu mới có chương, tình hình là do chị tác giả đi Nhật 10 ngày, sau đó có chương mới cách đây 2 ngày nhưng Bơ bận quá nên giờ mới edit cho mọi người được, thêm nữa bản này Bơ chưa có sửa lỗi type, edit xong post ngay, Bơ sẽ sửa sớm, mong mọi người thông cảm T_T 

Chương thứ 89

Mấy ngày nay khi ngủ, thường thường không hiểu sao sẽ bị tỉnh giấc. Nghĩ đến rất nhiều chuyện trước kia, là chuyện trước đây thật lâu, cùng Lưu Chí Hoành hai người thừa dịp tan học tại quầy bán quà vặt mua chút đồ uống có ga, kẹo cao su cùng lòng nướng, hướng bậc cầu thang bên cạnh sân bóng rổ ngồi xuống, xem một đám người chơi bóng trên sân, bóng rổ nảy lên cách nhau mấy giây chuẩn xác va chạm vào trong lòng bàn tay, bóng dáng trên mặt đất biến lớn biến nhỏ, chuông vào học chói tai vang lên, bên cạnh cái cặp sách dùng ba năm, cùng cuốn sách ấy kẹp lấy manga, phảng phất lại nghe trên bảng đen thanh âm xoát xoát xoát, thoáng nhìn bụi phấn viết trong không khí, một người ho khan, toàn lớp sẽ ho theo, sau đó yên tĩnh im ắng, sau đó cười vang.
Sau đó lại, yên tĩnh im ắng.
Gian phòng vắng vẻ chỉ còn lại có lặng im, Vương Nguyên, ngủ không được.
Buồn chán mất ngủ như vậy phát sinh vào ngày hôm sau sau khi chia tay Tiểu Duy, bắt đầu rạng sáng, đến rạng sáng kế tiếp, cứ như vậy lại nhớ lại lúc trước, có khi thậm chí bắt đầu hoài nghi, cũng thực sự không phải là mất ngủ, mà là vẫn chưa tỉnh lại, cả đời cùng một giấc mộng, yên tĩnh cùng tiếng động lớn rầm rĩ đan vào nhau.
Trong máy vi tính đã sớm viết xong đơn từ chức, vài ngày trước đã gửi đi, mấy ngày nay ở trong nhà không tìm được lý do đi ra ngoài, không có người nói cùng ngôn ngữ, ngoại trừ ban ngày sẽ từ cửa sổ truyền vào ánh sáng và thanh âm, không có một điểm nào cho thấy cuộc sống vẫn còn dấu hiệu tiếp tục.
Nhớ không rõ là qua cả đêm, Vương Nguyên lật người, đem chân kéo lên cuộn mình thành một vòng, đối với vách tường ngẩn người đã bao lâu. Cậu theo dưới gối lấy điện thoại di động ra, lung tung nhập vào một chuỗi dãy số, là ai không quan trọng, chỉ là muốn nghe tiếng nói chuyện.
Dãy số kia còn chưa nhập xong.
Thừa dịp hoàn toàn thanh tỉnh, Vương Nguyên ngồi dậy, cầm lấy áo sơ mi trên mặt đất, đã có xúc động muốn đi ra ngoài một chút.
Khuya khoắt, gió thổi lạnh người, Vương Nguyên cúi đầu, chỉ nhìn trên mặt đất bóng dáng của mình, đến khi khoảng cách đèn đường kéo dài lại như cũ, cậu không biết mình đang chạy đi đâu, bước chân lại dừng không được, mãi cho đến khi kịp phản ứng, mới phát hiện mình lại đến nơi quen thuộc ấy. Ngẩng đầu đã nhìn thấy bức tường màu đỏ của ngôi nhà, không có một bóng đèn nào lóe sáng.
Quanh đi quẩn lại, lại nhớ đến thời điểm ban đầu, thực sự là lỗi của ai.
Vương Nguyên sờ lên túi quần của mình, có mang theo vài đồng xu, cậu nhìn về phía bên cạnh buồng điện thoại, hiện tại có lẽ là hai ba giờ chiều ở Trung Quốc, chỉ đơn giản là tìm kiếm một ai đó để lắng nghe cậu nói về điều gì đó, thuận theo tự nhiên nói chuyện về cuộc sống, những lý tưởng, quá khứ và tương lai.
Vương Nguyên đi vào buồng điện thoại, không gian nhỏ hẹp lại làm cho cậu cảm thấy có chút khó chịu, lúc này cũng không có ai đang chờ ở ngoài, cho nên dứt khoát không đóng cửa. Bỏ tiền xu vào, nhấn xuống dãy số của Lưu Chí Hoành.
“Sao mà lâu quá cậu mới bắt máy vậy hả?”
“Dãy số này lạ quá tớ chưa từng thấy qua, còn tưởng rằng đây là lừa đảo. . . Ài, cậu là. . .?”
“Tiểu tử cậu. . .”
“Vương Nguyên?”
“Nói nhảm, không phải tớ còn có thể là ai, đang gọi điện thoại công cộng”
Rõ ràng là không xấu hổ mở đầu, trêu chọc vài câu bỗng nhiên lâm vào tẻ ngắt. Lưu Chí Hoành biết rõ Vương Nguyên đang nói ra suy nghĩ của mình.
“Trận gió nào bên bờ biển Đại Tây Dương của nước Mỹ đã làm cậu nhớ đến tớ vậy, hay là phạm tội gì mới phải sử dụng điện thoại công cộng rồi hả?”
“Cậu thật tuyệt tình, nói rất hay, giống như mấy trăm năm tớ không có liên lạc với cậu vậy”
“Không phải tớ tuyệt tình ha ha, cạu nhìn xem cậu. . . a, vậy bây giờ bên cậu là ba giờ đêm sao? ! Một mình cậu không ngủ được chạy đến gọi điện thoại cho tớ? Tớ phải cùng em dâu giải thích rõ ràng, hai bọn mình là trong sạch à nha. . .”
Lưu Chí Hoành cố ý giả bộ như ngữ khí thoải mái nghĩ muốn làm cậu vui vẻ, nghe được ngữ khí cười ra của Vương Nguyên có chút vô lực. Lại là vài giây đồng hồ trầm mặc, Lưu Chí Hoành chờ cậu mở miệng.
“Cái kia. . . Tớ và Tiểu Duy. . . Chia tay rồi”
“Là cậu đề nghị hay sao?”
“Là cô ấy, buổi sáng lưu lại cho tớ một bức thư, đi rồi”
“Chuyện từ khi nào?”
“Mấy ngày trước”
“Có đi tìm cô ấy không?”
“Đến nước này không cần phải đi nữa rồi”
“Nói đi, không có sơ sở nào cứ như vậy đột nhiên. . .”
“Mấy ngày trước. . . Cùng Vương Tuấn Khải ăn xong một bữa cơm”
“Nói cái gì rồi?”
“Nói tớ muốn kết hôn”
“Lúc nào lại quyết định kết hôn đấy? Tớ như thế nào không có nghe cậu nói?”
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc, Lưu Chí Hoành lập tức tiếp một câu.
“Không cần phải nói, tớ hiểu rồi, sau đó thì sao, sau đó liền chia tay rồi hả?”
“Tớ cùng Tiểu Duy nói chuyện, cuối năm kết hôn, ngày hôm sau cô ấy đã đi”
“Mấy ngày nay ăn cơm chưa?”
“Hỏi cái này làm gì vậy?”
“Tớ hỏi cậu ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi, không nhiều lắm”
“Àiii”
“Lưu Chí Hoành, cậu cảm thán tức giận cái gì, nhớ năm đó tớ cùng Vương Tuấn Khải chia tay, cậu đem tớ mắng đến máu chó xối đầu, đã quên rồi hả?”
Vương Nguyên tựa ở trên tường buồng điện thoại thủy tinh, đem điện thoại quấn trên tay.
“Cậu chờ một chút, tớ đang ở văn phòng, đi ra ngoài sẽ cùng cậu nói chuyện”
“Nói cái gì mà phải trốn tránh dưới tay cậu trăm vạn công nhân a”
Vương Nguyên theo trong điện thoại nghe được âm thanh của tiếng bật lửa, cậu không biết có phải hay không là Lưu Chí Hoành đốt lên một điếu thuốc.
“Vương Nguyên”
“Ừ!”
“Cậu hãy chăm chú nghe tớ nói, hai chúng ta cũng được coi là tri kỉ, quen biết cậu hai mươi năm rồi, hôm nay tớ và cậu đề cập đến Vương Tuấn Khải, cậu cũng đừng giận. Tớ có đôi khi suy nghĩ, tớ năm đó là không hiểu chuyện, lại lẫn vào giữa hai người các cậu, cậu từ nhỏ vẫn rất ngốc nghếch, biết tình cảm cái con mẹ gì, tớ cũng vậy, cậu hiểu đấy, năm đó, ai cũng thích làm việc này, bằng hữu của mình chỉ cần là có một người theo đuổi không tệ, đều muốn giúp đỡ, kết quả hai người thực sự thành đôi, tớ rất vui mừng, trong nội tâm cũng cảm giác mình rất kiêu ngạo, cho nên các cậu lúc chia tay tớ la, tớ mắng cậu, cũng là mắng chính mình, kỳ thật tớ rất sợ cậu trách tớ, trách tớ năm đó không có việc gì tham gia náo nhiệt, Viên Duy là một cô gái tốt, nhưng cậu và cô ấy cùng một chỗ, tớ lại thấy không hợp chỗ nào đó, thật giống như, cậu cười, chỉ là cười cho người khác nhìn, những năm này cậu có phiền não không? Có không? Tớ chưa thấy qua cậu vì Viên Duy mà buồn phiền, Vương Nguyên, cậu còn nhớ hay không lúc cậu cùng Vương Tuấn Khải cùng một chỗ, cậu mỗi ngày vui cười cũng là mỗi ngày buồn phiền, lo lắng cái này lo lắng cái kia, Vương Tuấn Khải trả lời tin nhắn chậm một chút cũng đã khiến cậu đem phần cơm của tớ ăn hết, được, không quanh co lòng vòng nữa, tớ chính là cảm thấy trên một đoạn tình cảm, đối với cậu ảnh hưởng quá sâu sắc, tớ cũng không cầu mong cậu tha thứ”
“Cậu quá coi trọng chính cậu rồi, mắc mớ gì tới cậu, đừng hướng mọi thứ mà ôm vào mình như thế” Vương Nguyên không nghĩ tới Lưu Chí Hoành như vậy lại bắt đầu kiểm điểm chính mình, nói đến chuyện cũ, cũng nhịn không được thổn thức.
“Vương Nguyên, bạn bè của chúng ta quá ít, những năm này tớ cũng nghe nói một chút chuyện, nhưng là cậu từ trước đến và Tiểu Duy cùng một chỗ, có mấy lời tớ cũng không cách nào nói, Thiên Tỉ có nói qua cùng tớ, nói biểu hiện của cậu lúc qua Mỹ, cậu nói thật cho tớ nghe, cậu có phải hay không muốn cùng Vương Tuấn Khải quay lại?”
Vương Nguyên dừng một chút, cậu nghe được tiếng ho khan bên kia điện thoại của Lưu Chí Hoành, phảng phất là nghe thấy được tiếng người kia sặc mùi thuốc lá.
“Không muốn”
Lưu Chí Hoành hắng giọng một cái, nhẹ giọng chửi thề một câu “Vương Nguyên, kỳ thật tớ không muốn nhiều lời cái gì, những năm qua nói thế nào tớ cũng đã nói sai qua không ít lời. Tớ cảm thấy tớ không phải đã bước vào tuổi già rồi hay sao, luôn nhịn không được nhớ lại chuyện quá khứ, lúc uống rượu cùng Thiên Tỉ cũng thế, tớ cùng với cậu ta nói về cậu, nói về cậu cùng Vương Tuấn Khải, nói hai người bình thường thật tốt thật tốt đột nhiên ầm ĩ một trận chia tay liền mỗi người một nẻo. Sau đó tớ liền không nhịn được muốn mắng, ngay từ đầu mắng Vương Tuấn Khải, mắng nhiều lắm, ngẫu nhiên cũng la mắng cậu, cũng mắng cả tớ, về sau lớn tuổi đoán chừng chỉ có thể dựa vào thân thiết mới có thể lấy được vợ, về sau dần dần cũng đã hiểu, mắng chính là cái số mệnh này, cậu lần trước trở về, mang một người bạn gái, rất tốt, nhưng là trong nội tâm của tớ nói không nên lời không được tự nhiên, bởi vì cậu cũng là do vận mệnh này, cùng sở hữu tất cả những gì mà người bình thường có, lấy vợ sinh con, tình yêu, cái trò chơi này là người trẻ tuổi không muốn là đồ bỏ đi, tại cái tuổi này của chúng ta, tốt, tớ cũng không biết tớ đang nói cái gì, ai bảo hai chúng ta cũng thật lâu không liên hệ rồi, tớ lời này cũng không biết nói như thế nào, cậu cũng đơn giản nói vài câu kia, trôi qua không tệ, có chút bề bộn, cảm tình ổn định, tớ muốn hỏi cậu có phải hay không nói dối, nhưng tớ lại cảm thấy mình không cần phải hỏi, cậu thay đổi, tớ cũng thay đổi, nhưng là ai mà không thay đổi chứ? Vương Nguyên, tớ đi làm rồi mới muốn đổi lại thời gian đi học trước kia, hai chúng ta không kiêng nể gì cả, không che miệng nữa, tớ sẽ uống rất sớm, cậu liền nắp bình cũng không biết như thế nào mà mở, một bình rượu vào trong bụng liền khóc bù lu bù loa nói cậu yêu Vương Tuấn Khải, cậu muốn hắn trở về. Hinh dạng cậu lúc ấy tớ cảm thấy buồn cười lại chật vật, hiện tại ngẫm lại, thật là tốt a”
Vương Nguyên nghe thấy Lưu Chí Hoành lại chọn một điếu thuốc, phảng phất trông thấy ánh lửa lập loè kia, mê người mở mắt không ra.
“Cậu không có lời nào để nói cũng không có việc gì, đừng khóc là được, cậu vừa khóc, tớ sợ tớ nhịn không được sẽ mua ngay vé máy bay sang Mỹ mà đem cậu kéo về mất”
Lưu Chí Hoành trầm mặc hút thuốc, ngẫu nhiên ho khan vài tiếng.
“Lưu Chí Hoành”
“Ừ?”
Vương Nguyên nhìn từng dãy đèn đường, nhớ tới những cảnh tượng cảnh trong mơ lúc cuối, học sinh học phòng tự học buổi tối ngồi đầy, từng dãy đèn đã từng chói mắt như thế, khuôn mặt mỗi người đều đã lớn lên, hành động không liên quan đến cảnh vật, Lưu Chí Hoành huýt sáo, quay đầu lại đối với Vương Nguyên chỉ chỉ ngoài cửa sổ. Thanh âm phấn viết sự trượt trên bảng đen, ở bên trong lành âm thanh chuông tan học, âm thanh người người rảnh rỗi, hết thảy đều nghe không được, ngoài cửa sổ là hắn, là Vương Tuấn Khải, phất phất tay, cười cong đôi mắt, lộ ra hai cái răng nanh, cách tấm thủy tinh cũng có thể đọc được âm thanh qua môi hắn “Đợi em”
“Tớ nhớ hắn, nhớ đã năm năm”
Lưu Chí Hoành không cần nghĩ cũng biết Vương Nguyên bây giờ là biểu lộ cái gì, lại dập tắt một điếu thuốc “Nói đi, tớ lập tức đi máy bay qua, hay là cậu tự trở về”
“Thế nhưng tớ cùng Vương Tuấn Khải không có khả năng nữa rồi, chúng tớ cũng không phải chính mình của năm đó nữa, cậu nói rất đúng, tình cảm năm đó thật là tệ quá, hiện tại liền tan nát trong thân thể tớ, tớ hiện tại bẩn không có thuốc chữa”
“Vương Nguyên, cậu có thể hay không nếu như vậy, đối với chính mình tha thứ một chút, đừng tìm chính mình phân cao thấp, cậu đến cùng muốn thế nào, Tiểu Duy rời bỏ cậu đi cũng không phải một mình cậu sai”
“Lưu Chí Hoành, tớ không có sự lựa chọn khác”
“Cậu có”
“Tớ không muốn cùng cậu tranh cãi”
Cả ngày khó ngủ mỏi mệt rốt cục tại lúc này bộc phát, nhưu say rượu mơ hồ ý thức chiếm cứ phía trên, có lẽ là tiềm thức giãy dụa, Vương Nguyên hoàn toàn không nhớ rõ chính mình tại đây như thế nào cúp điện thoại, nhấn vào dãy số của Vương Tuấn Khải, đối với ống điện thoại bình tĩnh mà gào thét người vô tội là hắn “Tôi vĩnh viễn không tha thứ cho anh”
Cũng không nhớ rõ là như thế nào một người tại buồng điện thoại khóc như một đứa ngốc, đem cuộc điện thoại thứ ba gọi cho mẹ của mình. Phảng phất năm đó thiếu niên nhát gan trốn trong thang máy, nương tựa lấy cửa thủy tinh, nói cho mẹ, con có chút nhớ nhà.
Cú điện thoại này, sau mười ngày lại là một cuộc phong ba bão táp.

13 thoughts on “[89] Ngồi cùng bàn với em

  1. Pingback: [KaiYuan|Longfic|Edited] Ngồi cùng bàn với em. | Khu rừng nhỏ
  2. xa nhau chút xíu rồi về lại bên nhau cơ mà😥 sao cứ phải giày vò nhau thế T______T

  3. Những chap gần đây toàn là ng thân 2 em cho lời khiyên. Tự dưng thấy Hoành Hoành tăng động mà nói câu triết lý vì Nguyên nhi thật cảm động ah

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s